truyện xuyên qua thời không gặp chân mệnh thiên tử
Mua Bán: Truyện tranh chân mệnh thiên tử. => Xem ngay. Dịch vụ: Truyện tranh chân mệnh thiên tử. => Xem ngay. Bạn đang xem: "Cách thông cống bồn rửa bát". Đây là chủ đề "hot" với 319,000 lượt tìm kiếm/tháng. Hãy cùng haiphong.blog tìm hiểu về Cách thông cống bồn rửa bát
Site De Rencontre Pour Femme Qui Cherche Femme. Chương 1Oạch…Oạch…Rầm…Uỳnh…“Ái da…” Sau một loạt tiếng động” đau tai” là một cảnh tượng rất ư buồn cười. giữa đống cát vàng, bốn thiếu nữ nằm đè lên nhau, người nằm dưới cùng hai mắt trợn ngược vì bị ba người còn lại đè, ứng trên khuôn mặt xinh đẹp có chút kì dị. Người nằm dưới vừa cố thở vừa nói“Hốc… mấy… con heo… kia… muốn ám sát người à? Có để bản tiểu thư… hốc… thở không hả?” Ba người nằm trên nghe tiếng rên rỉ vội vàng leo xuống, xong quay lại đỡ cô gái còn lại lên. Một cô cười hì hì nhìn người đang hít lấy hít để không khí kia, nói“Tiểu Cẩn…hì hì, xin lỗi, không để ý!” Cô gái tên Tiểu Cẩn liếc ba đứa bạn, hừ lạnh rồi tiếp tục vuốt ngực cho thông khí. Đột nhiên, một thanh âm lạnh lùng truyền đến“Nơi này… là cái địa phương nào vậy?” Ba người kia nghe vậy, mới chợt nghiệm ra, cùng trợn mắt nhìn xung quanh, sau lại nhìn nhau, thắc mắc“Ừ ha! Địa phương quái quỷ nào đây?” Phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy xung quanh, cát trải ra mịt mù, hoàn toàn không nhìn thấy gì ngoài cát. Cả bọn bắt đầu cảm thấy sợ hãi, chưa kể cái nóng ở đây làm họ khó chịu. Tiểu Cẩn nhớ lại. Nguyên lai cô cùng bọn Tiểu Vân, Tiểu Khuynh, Tiểu Tuyết, bốn người cùng đi cắm trại trên núi. Đương lúc đang dựng lều, chuẩn bị nấu ăn thì cả đám bị cái gì đó hút vào. Lơ lửng trong không gian hồi lâu thì rơi xuống, mở mắt ra lại là cái địa phương toàn cát vàng là cát vàng này. Thật kì lạ! Đột nhiên, cái chất giọng cực kì lạnh người của Tiểu Khuynh lại vang lên“Cái này… hình như đây là sa mạc a!” Phải rồi, một nơi toàn cát thì chỉ có thể kể đến sa mạc. Bây giờ, sự sợ hãi của cả đám lại tăng lên. Tiểu Vân sợ sệt núp sau lưng Tiểu Khuynh, hỏi“ Khuynh à, làm sao giờ?” Trong cả đám, Tiểu Khuynh chính là lãnh đạo. Bộ óc thiên tài, khí thế cao ngạo, ứng đối tình huống luôn bình tĩnh, mẫn tiệp, hơn nữa tính tình trời sinh lãnh đạm, lạnh lùng, thật không ai hợp với vị trí ’’chị cả’’ hơn cô. Tiểu Khuynh không nói gì, trong đầu cô đang cấp tốc phân tích hoàn cảnh. Bỗng, hai mắt cô nheo lại, chăm chú nhìn về phía xa. Ở đó, có một làn bụi mỏng đang bốc lên. Bàn tay không tự chủ nằm chặt tay Tiểu Vân. Nhận ra sự biến đổi tâm trạng của bạn mình, Tiểu Vân cũng giương mắt nhìn về phía đó. Thấy vậy, Tiểu Cẩn, Tiểu Tuyết cũng nhìn theo. Chỉ thấy, làn bụi kia càng lúc càng dày hơn, nhiều hơn. Tiểu Khuynh vội vàng nằm rạp xuống, áp tai vào cát nghe, hồi lâu, cô bật dậy, vơ vội đống đồ bị rơi trên mặt cát cho vào ba lô, khoác lên vai và... chạy. Ba người kia thấy vậy cũng vội vàng làm theo. Tiểu Vân vừa chạy vừa hỏi “Khuynh à, làm sao vậy ?”Tiểu Khuynh vội nói ’’Có một đoàn người ngựa, khoảng trên trăm người, còn mang binh khí.’’ Tiểu Vân tiếp tục ’’Sao cậu biết ?’’Tiểu Khuynh không quay đầu, đáp gọn ’’Nghe thấy !’’ Không hỏi nữa, cả bọn cắm đầu chạy thục mạng. Nhưng so ra, người vẫn không nhanh bằng ngựa, chưa được bao xa, đoàn người kia đã đuổi đến gần. Qua lớp bụi, cả bốn người đều có thể thấy đám người kia. Ai cũng mặc áo giáp, đầu đội mũ trụ, khuôn mặt hung thần ác sát dữ tợn, binh khí dắt đầy người. Bốn nàng thất kinh vội xoay người chạy tiếp. Biết không thể chạy thoát nhưng vẫn cố chạy, thà chết vì kiệt sức còn hơn. Trong đám người kia đã có người nhận ra họ, có tiếng hét lên ’’Nữ nhân. Là nữ nhân. Mau bắt về. Mau bắt về nộp cho Khả Hãn.’’ Nghe vậy, sắc mặt cả bốn người đều trắng bệch như tờ giấy. Thiên a ! Cả bốn người không dám quay đầu lại, cứ cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Tiểu Tuyết không may vấp phải đụn cát, cô mất đà, ngã sấp xuống. Ba người kia thấy vậy vội quay lại đỡ bạn. Lúc đỡ được Tiểu Tuyết lên, vòng vây người đã khép lại. Bốn người bị vây lại, xung quanh có cả chục gương mặt nhìn chằm chằm các nàng đầy dâm đãng. Tiểu Khuynh nheo mắt, khí lạnh từ người cô tỏa ra đủ để đông chết mấy tên lính, Tiểu Tuyết cùng Tiểu Cẩn cũng vào tư thế đề phòng. Một tên lính nhìn Tiểu Khuynh hèn mọn, quay đầu nói“Ai nha nha, toàn là tiểu mĩ nhân không hà, tuy rằng trang phục có chút kì dị. Tướng quân, mau mau bắt các nàng đi a, quân Nguyên sắp đuổi tới rồi.”Đám lính từ từ rẽ ra, nhường đường đi cho một nam nhân. Tiểu Khuynh cẩn thận đánh giá người này. Trường bào màu đen đậm, bên trong từng tầng áo vải đủ màu đan bện vào nhau, trên đầu đội mão đen có viền lông tơ. Thân hình cao to uy dũng, hai tay cầm đại đao rất lớn, cưỡi trên lưng ngựa ô đen tuyền. Gương mặt hung ác, nham hiểm lộ ra dưới vành mũ, nguyên bản có phần tuấn tú, cương nghị, bởi vì chồng chéo vô số vết sẹo ngang dọc, trở nên dữ tợn vô cùng. nhân được gọi là tướng quân, ắt hẳn người này không hề đơn giản. Tướng quân Mông Cổ A Đạt Tư Kháp Địch- trên chiến trường người nghe tên hắn là sợ mất mật, những vết sẹo dữ dằn trên mặt là thành tích cho vô số chiến công nơi sa trường của hắn. Bất quá, mấy người Tiểu Khuynh là từ tương lai mà đến, không biết lai lịch hùng hậu của hắn, nên trong mắt các nàng, tướng quân Mông Cổ cũng không khác gì con kiến hôi. A Đạt Tư cau mày nhìn bốn cái nữ nhân quần áo xộc xệch trước mặt, nhìn qua các nàng thật đặc biệt, nhất là cô nương đứng đầu kia, ánh mắt thật đáng sợ. Khóe môi hắn nhếch lên nụ cười méo mó, mang chút nham hiểm, bất quá, dù có đáng sợ thế nào, hắn cũng có thể xử lí các nàng. A Đạt Tư nhếch mép, không chút chần chờ ra lệnh cho thuộc hạ“Lên, bắt trói các nàng lại cho ta!”Đám lính xung quanh nghe vậy vô cùng hớn hở, có hai tên trượt từ trên ngựa xuống, ánh mắt thèm khát nhìn các nàng. Một tên liếm liếm môi, thanh âm dâm đãng vang lên“Tiểu mĩ nhân, mau theo gia về nhà a!”Nhưng hắn còn chưa đụng đến gấu áo các nàng, đã nghe rắc rắc hai tiếng, tên lính đau đớn hét lên, lui lại phía sau, thống khổ ôm lấy cổ tay mình. Nghe tiếng động vừa rồi, hẳn là tay hắn đã bị phế là không thể nghi ngờ. Tiểu Tuyết lộ ra một nụ cười nhạt“Ô, Khuynh, sao nàng động thủ sớm vậy, chẳng chờ ta gì cả!”Tiểu Khuynh không đáp lời, nàng thản nhiên lau bàn tay vừa bẻ gẫy cổ tay tên kia vào áo Tiểu Cẩn, mắt vẫn lạnh lùng nhìn tên tướng Mông Cổ kia chằm chằm. A Đạt Tư cũng nhìn lại nàng, hai bên đấu mắt với nhau. Tên lính còn lại ngó số phận bi thảm của đồng đội, nuốt một ngụm nước bọt, vẫn lấy hết can đảm nhào tới phía Tiểu Tuyết. hắn vừa định chộp lấy Tiểu Vân, đã bị một cước của Tiểu Tuyết đạp ra ít nhất hai mét. A Đạt Tư nhìn hai tên lính của mình bị các nàng đả bại, chiêu thức lại nhẹ nhàng như thế, mày rậm khẽ cau lại. Tên lính bị gãy tay đưa mắt cầu xin nhìn hắn, hoảng loạn nói“Tướng… tướng quân…”A Đạt Tư nhìn về phía hắn, môi cong lên nụ cười khát máu vô hạn, ánh đao lóe lên, đầu của tên lính kia đã rơi xuống đất. Bốn người Tiểu Khuynh cùng một đám lính phía sau hít một ngụm khí. Tên này, thật tàn nhẫn. A Đạt Tư lại nhìn về phía các nàng, trong mắt nổi lên tia thâm trầm, mở miệng, thanh âm khàn khàn“Các ngươi, đã động đến giới hạn của ta rồi!”Lồng ngực Tiểu Tuyết hơi rút lại, có chút lo lắng nhìn Tiểu Khuynh. Nhìn vẻ mặt nàng vẫn bình tĩnh, lòng cũng thoáng thả lỏng. Trong đám lính Mông Cổ lúc này đã có người hét to“Tướng quân, để bọn thuộc hạ đi bắt các nàng về!”A Đạt Tư bỗng nở nụ cười, tiếng khùng khục ghê tai vang lên, hắn lạnh lẽo nói, đôi con ngươi ánh lên tia nhìn thị huyết“Tốt lắm, các huynh đệ! Đi, bắt các nàng lại cho ta! Trừ phần đầu cần nguyên vẹn ra, các ngươi muốn chặt tay hay xẻo thịt các nàng thì cứ tùy. Nhớ, giữ cái đầu còn nguyên cho ta!”Nghe những lời này, đám lính phía sau hưng phấn hẳn lên. Tiểu Vân cùng Tiểu Cẩn khẽ rùng mình, tên nam nhân kia đúng là ác quỷ đáng sợ. Đám lính Mông Cổ trèo xuống ngựa, cùng rút ra đao dắt bên hông, lừ lừ đi về phía các nàng. Cứ một bước bọn họ tiến, là một bước các nàng lùi. Tiểu Tuyết vòng ra phía trước, cùng Tiểu Khuynh sóng vai đứng cạnh nhau, bảo vệ Tiểu Cẩn và Tiểu Vân phía sau. Tiểu Tuyết rút hai con dao nhỏ từ trong túi ra, đưa cho Tiểu Cẩn và Tiểu Vân, hỏi“Còn nhớ mấy món võ phòng thủ hôm trước Khuynh dạy chứ?”Hai người gật đầu, Tiểu Tuyết căn dặn“Vậy được, các cậu cứ đứng ở đằng sau, vạn nhất có bất trắc gì thì dùng dao này để phòng thân!”Dặn dò xong xuôi, Tiểu Tuyết quay lại, đã thấy trên tay Tiểu Khuynh từ lúc nào nắm chặt cây súng lục trong tay. Tiểu Tuyết e ngại nói“Khuynh này, cậu định dùng thật đấy à? Vạn nhất…”Tiểu Khuynh cười nhạt, mâu quang một mảnh tĩnh lặng lúc này hiện lên sự khát máu vốn có, nàng nhẹ nhàng nói“Tuyết, quên rồi sao? Người chết thì không thể nói được!”Nghe lời nói độc ác, vô tình này, giống như khơi lên một tính cách khác trong Tiểu Tuyết, nàng cũng cười, hai mắt vô hồn đến kì lạ“Cậu nói đúng, người chết, thì sẽ không thể nói được!”Đám lính đứng dàn hàng trước mặt bốn người, đao quang lóe lên ánh sáng chói mắt. Một tên nhìn vẻ quật cường của hai nàng, thở dài, ra vẻ thương tiếc nói“Ai ô, ta nói này tiểu mĩ nhân, các nàng như vậy thật khiến gia không nỡ ra tay mà, vạn nhất thân thể kiều mĩ kia bị mất góc thịt nào, lòng của gia sẽ đau lắm đấy!”Hắn vừa dứt lời, đám lính phía sau nhất thời cười ầm lên. Tiểu Khuynh không nói gì, tay cầm súng khẽ đưa lên, chậm rãi, không một tiếng động, tên vừa rồi còn cười nhớn nhác, lúc này đã đổ gục xuống trong ánh mắt kinh hoàng của những tên còn lại. Giữa trán, một lỗ thủng sâu hoắm không biết từ lúc nào xuất hiện, máu tuôn ra như suối. Đám lính xung quanh hít khí liên tục, sợ hãi đưa mắt nhìn lên, vẻ mặt Tiểu Khuynh vẫn đạm như nước, nhưng trong đôi mắt kia nổi lên từng tầng sát khí, ánh mắt đó khiến bọn hắn gai người. A Đạt Tư hiếu kì nhìn thứ vũ khí trong tay nàng. Mặc dù vừa rồi hắn không biết nàng dùng cách nào đoạt đi tính mệnh kẻ kia, nhưng linh tính mách bảo hắn thứ vũ khí trên tay nàng tuyệt đối không đơn giản. Nàng dù đứng xa vậy vẫn có thể giết chết một người của hắn, mấy nữ nhân này, tuyệt không đơn giản như vẻ ngoài một nữ tử. A Đạt Tư hít sâu, dùng sức hét lên“Mau, lên bắt các nàng, ai bắt được, ta sẽ thưởng nàng cho kẻ đó!”Đám lính kia không phải là không bị một màn vừa rồi hù dọa, nhưng nghĩ đến thân hình kiều mị trước mặt đặt ở dưới thân bọn hắn, không ngừng rên rỉ, cả bọn bắt đầu nuốt nước miếng ực ực. Dĩ nhiên, bọn này IQ không thể cao bằng tên tướng quân đang ngồi trên ngựa kia, nên không biết đụng đến các nàng là nguy hiểm cỡ nào. Đám Tiểu Khuynh căn cứ vào ánh mắt bất thường của bọn kia, hoàn toàn có thể đoán ra đám người không có não này đang nghĩ cái gì. Nhất thời, lửa giận trong lòng các nàng bị châm lên, càng lúc càng mạnh. Tiểu Tuyết nghiêng đầu nhìn Tiểu Khuynh, cười lạnh“Khuynh, đánh cược không?”Tiểu Khuynh nét mặt nhìn không ra cảm xúc, nhẹ đáp“Hai trăm tên, mười lăm giây đồng hồ! Thành giao!”Tiểu Tuyết nhẹ thở ra, cười“Hảo, thành giao!”Mặc dù các nàng nói không lớn, nhưng với kẻ có võ công như A Đạt Tư thì hoàn toàn có thể nghe thấy. Tròng mắt hắn trợn lên kinh hoàng, nhìn vẻ mặt đạm mặc cùng ánh mắt giết người của Tiểu Khuynh và Tiểu Tuyết, da đầu run lên. Những nữ nhân này, rốt cuộc là ai? Rốt cuộc thực lực phải đạt tới đâu, mới có thể tự tin nói rằng sẽ hạ hai trăm tên thuộc hạ của hắn trong vòng mười lăm giây. Giờ phút này, trong lòng A Đạt Tư chưa từng sợ thứ gì cũng không ngừng nhảy lên. Cảm giác của hắn lúc này, tuyệt đối là khiếp sợ. Đám lính thì không được như vậy, bọn chúng không đợi ai nói gì, liền huơ đao hướng các nàng chém tới. Hai người Tiểu Khuynh vẫn đứng im lặng, phía sau Tiểu Cẩn, Tiểu Vân nắm chặt hai con dao trong tay, âm thầm chờ đợi. Tiểu Tuyết rút từ trong thắt lưng ra một cây roi dài khoảng vài thước, vì lúc trước bị áo khoác che đi nên không ai thấy. Nàng vung roi vụt trên mặt đất, nhẹ cười với Tiểu Khuynh“Ta trước!”Đợi được một cái gật đầu nhẹ, Tiểu Tuyết nhẹ tung mình nhảy lên, đây tuyệt đối không phải là khinh công, mà chỉ là một loại chiêu thức đặc biệt của nàng. Thân hình Tiểu Tuyết uyển chuyển vút lên, roi dài trong tay cũng không yên lặng, bên môi nàng nhẹ nhàng cười, roi dài như có sự sống quất mạnh về phía đám lính. Những tiếng kêu thảm thiết vang lên, bên này, Tiểu Khuynh mắt nhìn thẳng, miệng lẩm nhẩm“Hai..ba..bốn…”Trường tiên vũ động, bóng hình Tiểu Tuyết dưới ánh mặt trời loang loáng trên mặt cát, trường tiên đánh vào đội hình đám lính, đánh cho bọn chúng nằm tan tác khắp nơi. Một nửa số quân đã nằm rạp dưới đất, rên rỉ thống khổ, trên mình dấu vết bị trường tiên quất vào còn lưu lại rõ ràng. Tiểu Tuyết thống khoái chạy đến cạnh Tiểu Khuynh, hỏi“Sao?”Tiểu Khuynh nhắm hờ mắt, đáp“Mười ba giây bảy tích tắc!”Trên mặt Tiểu Tuyết thoáng vui mừng, nháy mắt“Đến lượt cậu rồi đó!”Tiểu Khuynh khoanh tay lại, dợm bước nhẹ nhàng trên cát. Đứng đối diện, phân nửa số lính còn đang ngơ ngác bất động. Vừa rồi trường tiên kia như có sự sống, tránh bọn họ ra đánh vào những người khác. Tiểu Tuyết ngó sang Tiểu Cẩn bên cạnh, cười“Cho mượn cái đồng hồ!”Tiểu Cẩn gật đầu, tháo đồng hồ từ trên tay xuống đưa cho Tiểu Tuyết. Nàng đón lấy, căn thời gian rồi hô to“Khuynh, bắt đầu đi!”Tiểu Khuynh đứng bất động thật lâu, đương lúc bọn lính còn nghĩ nàng sẽ không ra tay, đang tính quay đầu bỏ chạy, bất ngờ, một cái bóng như quỷ mị xẹt bay đến bên cạnh họ. Đám lính không kịp phản ứng, cái bóng kia mơ hồ không rõ, lướt qua bọn họ như cơn gió thổi nhẹ nhàng. “Bộp, bộp” Hai tiếng vỗ tay vang lên, đám lính như có người điều khiển, nhất loạt đầu rơi máu chảy, ngã xuống rầm rầm, vết cắt trên cổ sắc bén khiến đầu bọn chúng lìa ra, máu chảy đầy đất. Tiểu Khuynh trở tay, đem con dao nhỏ giấu vào trong tay áo, trên mình trừ dính một chút máu và bụi, ngay đến tóc cũng không loạn. A Đạt Tư khiếp sợ thật lâu. Tiểu Tuyết nhìn đồng hồ nhích lên, mếu máo nói“Mười hai giây năm tích tắc, Khuynh à, ngươi lại thắng!”Tiểu Khuynh nhẹ nhàng cười, phủi phủi cát trên áo. Mà nụ cười này, lọt vào mắt A Đạt Tư, như một sự châm chọc, một sự sỉ nhục đối với hắn. Nhìn dưới chân toàn thi thể không lành lặn của quân binh, hai mắt hắn đỏ sọng lên. A Đạt Tư gào lên một tiếng, thúc mạnh vào hông con ngựa ô. Con ngựa hí lên một tiếng dài, tung vó lao thẳng về phía các nàng. Tiểu Khuynh, Tiểu Tuyết nhận ra trước, hai người vội vàng tránh đi, Tiểu Tuyết thuận tay túm cổ áo Tiểu Cẩn kéo đi theo. Tiểu Khuynh cũng định làm vậy với Tiểu Vân, nhưng khi con ngựa ô kia phóng qua, tay nàng bắt hụt vào không khí. Hai mắt Tiểu Khuynh mở to, nhìn không chớp bàn tay trống rỗng của mình. Tiểu Vân… Trong đầu nàng hiện lên hai chữ này, Tiểu Khuynh mạnh mẽ xoay người, liền thấy A Đạt Tư điên cuồng thúc cương, con ngựa lao đi như tên, mà nằm vắt trên lưng con ngựa, chính là Tiểu Vân đã hôn mê. Hai tròng mắt Tiểu Khuynh cơ hồ như muốn nứt ra, nàng gào lên“Tiểu Vân!”Hai người Tiểu Tuyết tựa hồ mới hình dung được sự việc, cũng vội vã nhìn theo, đến lúc nhìn thấy Tiểu Vân bị bắt đi, hai nàng thất thanh kêu lên“Tiểu Vân!”“Tiểu Vân”Từ đằng sau lưng ba người bỗng vọng đến tiếng vó ngựa, cả ba cũng xoay người lại. Trên lưng một con ngựa lớn màu nâu, một nam tử tuấn tú mặc khôi giáp đồng, đầu đội mão đồng, bên hông dắt bảo kiếm, đang trợn tròn mắt nhìn toàn cảnh máu tanh phía dưới. Hắn nhẹ nhàng thúc ngựa đi về phía này. Bên tai Tiểu Khuynh ong ong, nàng có cảm giác còn rất nhiều người nữa cũng đang tiến đến chỗ này. Ngẩng đầu nhìn nam tử mặc giáp, trong đầu nàng khẽ chuyển, tiếp đó thân mình nhanh chóng chạy đến. Tiểu Khuynh chạy đến cạnh ngựa rồi, không chút khách khí nhấc chân nam tử kia lên, bằng một cú hất mạnh mẽ ném hắn xuống khỏi ngựa, sau đó thuần thục trèo lên, nắm chặt dây cương. Nàng liếc mắt nhìn nam tử chật vật trên đất, lạnh nhạt phun ra một câu“Mượn chút!”Tiểu Khuynh kéo dây cương, hai vó trước con ngựa chồm lên, chỉ trong chốc lát, cả người và ngựa đã phóng đi. tử kia vẫn không hiểu gì, chỉ là đột nhiên bị người ta hất xuống khỏi ngựa, mà đó còn là một nữ tử, đầu hắn có chút mê muội. Lúc nhìn đến hai người Tiểu Cẩn còn đang tròn mắt ngó hắn, nam tử kia thoáng xấu hổ, mặt hơi đỏ lên, phải mất một lúc lâu sau, hắn mới lấy lại được thái độ, hỏi“Mấy vị cô nương đây, không biết các cô là người ở đâu vậy?”Tiểu Tuyết và Tiểu Cẩn hai mặt nhìn nhau, đều nhìn ra sự bối rối trong mắt nhau. Rốt cuộc, Tiểu Cẩn đành mở miệng“Bọn tiểu nữ là người ở nơi khác, lúc đi qua sa mạc thì một người bạn trong nhóm đã bị tàn quân Mông Cổ bắt đi. Người vừa rồi đuổi theo cũng là bạn của tiểu nữ. Đã làm điều thất thố rồi, mong đại nhân đây thứ tội!”Căn cứ theo giọng điệu và cách ăn nói cùng phục trang trên người hắn, Tiểu Cẩn khéo léo uốn nắn tình huống cho hợp với thực tại hơn. nhân kia nghe vậy, ngoại trừ nhíu mày cũng chỉ nhíu mày. Hai người Tiểu Tuyết biết hắn nghi ngờ, các nàng cũng không nói gì nhiều, trong lòng lúc này chỉ một mực lo lắng cho Tiểu Khuynh. E cái tính bốc đồng của nàng ấy sẽ khiến nàng ấy gặp nguy hiểm. tử kia thấy hai nàng im lặng, cũng không hỏi gì nhiều nữa, chỉ là ánh mắt vẫn dừng trên phục trang kì lạ và đồ đạc của các nàng. Tiểu Khuynh theo dấu chân ngựa trên cát, ra sức đuổi theo. Trong lòng nàng nóng như lửa đốt. Tiểu Vân là người yếu nhất trong bọn, nay lại bị bắt đi, không khéo nàng ấy không thể chịu được. Lòng nàng rộn rạo, lo lắng, nhiều nhất vẫn là ân hận. Nàng hận mình sao lúc ấy không nắm lấy Tiểu Vân sớm hơn, để nàng ấy bị tên mặt sẹo kia bắt đi mất. Nắm tay Tiểu Khuynh siết chặt, dây cương nhuộm đỏ máu, nhưng nàng dường như không cảm thấy đau, vì trong lòng lúc này đã rất đau suốt một chặng đường, cho đến khi dấu chân mất hẳn, Tiểu Khuynh không thể đuổi kịp Tiểu Vân. Nàng dừng ngựa trên cồn cát cao, nàng ngồi trên lưng ngựa, hai mắt trống rỗng nhìn phía xa. Cát bụi mịt mù, nhưng lại không thể để nàng nhìn thấy Tiểu Vân. Cứ ngồi lặng người như vậy, Tiểu Khuynh thở dài, đưa tay lên lau chất lỏng trong suốt đọng ở khóe mắt, kéo cương cho ngựa quay về. Lần cuối cùng nhìn lại, Tiểu Khuynh trong lòng thầm nhủ Bảo trọng, Tiểu Vân! Tớ nhất định sẽ đem cậu trở lại. Hãy chờ tớ!
Truyện Xuyên Qua Thời Không Gặp Chân Mệnh Thiên Tử Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Xuyên Qua Thời Không Gặp Chân Mệnh Thiên Tử một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bài viết có thể bạn thích Thông tin Truyện Xuyên Qua Thời Không Gặp Chân Mệnh Thiên Tử 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Xuyên Qua Thời Không Gặp Chân Mệnh Thiên Tử Trọn Bộ 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – Truyện Full Tác giả Nhất Túy Vong Ưu Thể loại Xuyên Không, Cổ Đại, Truyện Teen Truyện Xuyên Qua Thời Không Gặp Chân Mệnh Thiên Tử là tựa truyện thuộc thể loại xuyên không, cổ đại, truyện teen. Truyện viết về bốn cô gái xinh đẹp Nhan Tử Khuynh, Lâm Y Tuyết, Văn Cẩn Cẩn, và Lãnh Y Vân. Vào một ngày đẹp trời, bọn họ rủ nhau đi cắm trại thì sự cố xảy ra. Họ bị hút về thời quá khứ, nơi mà bốn cô gái này sẽ bắt đầu cuộc sống mới. Xuyên qua thời đại này, bọn họ gặp phải bộ tứ quyền lực trong vương triều. Là Nhị Vương, Tam Vương, Tứ Vương, Ngũ Vương gia hách liên hoàn triều với khí phách ngời ngời. Người thì lạnh lùng, người xuất chúng, người tốt bụng, nhưng trớ trêu lại bị sa vào lưới tình của bốn cô gái ấy. Cuộc sống bị đảo lộn hoàn toàn khi gặp bốn cô gái thời hiện đại. Về phần các cô gái kia, họ sẽ phải làm gì để thích ứng với cuộc sống mới, đối phó trước hoàn cảnh khó khăn ở nơi đất người. Khi nhân duyên cho họ gặp nhau, thì tình yêu đôi lứa là chuyện không sớm thì muộn. Hãy cùng theo dõi cuộc hành trình chinh phục trái tim bốn vị vương gia vừa hảo, vừa suất, vừa lạnh, vừa hắc này của bốn cô nương nhà ta nhé! Danh sách chương Chương 1 Xuyên qua, đè nhau trên sa mạc Chương 2 Trở thành tiểu binh nguyên quốc Chương 3 Nhận lời thách đấu Chương 4 Nam tử hắc y bí ẩn Chương 5 Diệt doanh trại hung nô Chương 6 Tiểu vân ở bắc hãn quốc Chương 7 Bữa tiệc mừng chiến thắng! Chương 8 Tam vương gia, ngài thật là một người nhàm chán! Chương 9 Mĩ nhân xuyên không Chương 10 Xuất phát Chương 11 Tâm sự dưới trăng Chương 12 Khuynh thành về cung Chương 13 Đánh bầm mắt ngũ vương gia Chương 14 Cường hôn Chương 15 Lừa đại tướng quân Chương 16 Bị phạt Chương 17 Sinh nhật tiểu khuynh Chương 18 Đi tìm quái độc tiên Chương 19 Chữa bệnh Chương 20 Dạo chơi thanh lâu Chương 21 Dạo chơi thanh lâu 2 Chương 23 Ảnh sát Chương 24 Đối chiến hắc y nhân Chương 25 Học võ Chương 26 Nộ khí của tiểu cẩn, trừng trị dương công tử Chương 27 Đi ăn trộm thượng Chương 28 Đi ăn trộm hạ Chương 29 Nghiêm khắc Chương 30 Đại thọ Chương 31 Sóng gió 1 Chương 32 Sóng gió 2 Chương 33 Sóng gió 3 Chương 34 Sóng gió 4 Chương 35 Sóng gió 5 Chương 36 Tụ họp Chương 37 Lạc đường Chương 38 Thiếu niên bí ẩn Chương 39 Cứu người Chương 40 Hành hiệp trượng nghĩa Chương 41 Ngọc Diện công tử? Chọc giận mỗ vương gia Chương 42 Ghen Chương 43 Ngân hồ Chương 44 Đá cầu Chương 45 Ngưu lang – chức nữ Chương 46 Âm mưu Chương 47 Chuyện hoàng cung Chương 48 Gian tế Chương 49 Phát chẩn lương thực Chương 50 Thư tình của hoàng đế Chương 51 Thay đổi Tổng hợp Chương Truyện Xuyên Qua Thời Không Gặp Chân Mệnh Thiên Tử “update 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐
Chương 102 Đại hôn – là hạnh phúc, hay tiếp tục thương tâm?Chương 103 Hướng ân nhu gây phiền toáiChương 104 Gặp nạnChương 105 Sóng trước chưa qua, sóng sau lại tới Nhấn vào đây để nhận thông báo khi có chương mới Câu chuyện kể về một ngày đẹp trời, có bốn cô gái rủ nhau đi cắm trại, vô tình thế nào lại bị hút tới một thời không xa lạ… Đang xem Xuyên qua thời không gặp chân mệnh thiên tử Nữ chính Nhan Tử Khuynh – sinh viên năm cuối Đại học Y Bắc Kinh, bị cả trường gọi là kẻ lập dị, nàng không quan tâm, vì đằng sau lớp vỏ ngoài trầm mặc ít nói, nàng là nữ sát thủ đứng đầu danh sách truy nã của thế giới ngầm, lãnh tình đến đáng sợ. Lâm Y Tuyết – tuyệt thế y nhân được vạn vạn người tôn sùng ngưỡng mộ, không ai biết nàng là sinh viên năm cuối của Đại học Y Bắc Kinh. Vân Cẩn Cẩn – sinh viên năm cuối Đại học Y Bắc Kinh, vẻ ngoài đáng yêu dễ làm người ta liên tưởng tới mèo con, nhưng không ai biết rằng nàng là kẻ nổi danh đánh đấm giỏi, chị cả của hội đầu gấu thôn tín các trường trung học, đại học. Xem thêm Lãnh Y Vân – sinh viên năm cuối Đại học Y Bắc Kinh, nữ minh tinh tuổi teen đang đứng đầu các bảng xếp hạng được yêu thích nhất, giỏi ca hát, nhảy múa, trên hết tính tình cực kì dịu dàng. Xuyên qua thời không, các nàng đụng độ phải bộ tứ khó xơi Hách Liên Phách Thiên – Tam vương gia Hách Liên hoàng triều, Hách Liên Ngạo Thiên – Nhị vương gia Hách Liên hoàng triều, Hách Liên Vân Thiên – Ngũ vương gia Hách Liên hoàng triều, Hách Liên Chấn Thiên – Tứ vương gia Hách Liên hoàng triều. Xem thêm Phối hợp diễn Rất nhiều. Hãy cùng theo dõi cuộc hành trình chinh phục trái tim bốn vị vương gia vừa hảo, vừa suất, vừa lạnh, vừa hắc này của bốn cô nương nhà ta nhé! Chương 52 Tuyết trắng. Trên thànhChương 53 Tiểu Cẩn bắt ngỗngChương 54 Dịch bệnh thành ung châuChương 55 Tiểu Vân tách đoànChương 56 Đột nhập doanh trại. Tểu khuynh bắt đượcChương 57 Vị hôn thêChương 58 Tất sátChương 59 Quá khứ không muốn nhớ lạiChương 60 Định luật bảo toàn tính mạngChương 61 Lãnh địa bí mậtChương 62 Cùng uống rượuChương 63 Tứ vương gia muốn theo đuổi nữ nhânChương 64 Quân địch công kíchChương 65 Minh Tuyết LiênChương 66 Hách liên chấn thiên đếnChương 67 Tà môn huyết vũ lâuChương 68 Nhầm vương gia với gấuChương 69 Lời thổ lộ trong đêmChương 70 Giận dữChương 71 Tiểu vân ngã hồChương 72 Thâm tìnhChương 73 Tình ý sâu đậmChương 74 Quyết định rời điChương 75 Chơi bóng rổChương 76 Mật chỉ từ bách đảoChương 77 Cùng đón giao thừaChương 78 Thân phận bại lộChương 79 Ai thương tâm, ai dằn vặt?Chương 80 Tiểu thư hạ giaChương 81 Thám thính sơn trạiChương 82 Chạm mặt khúc quỷChương 83 Huyết quỷChương 84 Hướng ân nhuChương 85 Gặp mặt tại dạ yếnChương 86 Mỗi người một suy nghĩChương 87 Nói chuyện trong xe ngựaChương 88 Nửa đêm làm chuyện xấuChương 89 Thuốc độcChương 90 Nghi ngờChương 91 Phát hiệnChương 92 Ta sẽ theo đuổi ngươi!Chương 93 Có nên từ bỏ?Chương 94 Giông tố kéo đếnChương 95 Sứ thần bách đảoChương 96 Nhớ mà không thể nóiChương 97 Thù hậnChương 98 Duyên phậnChương 99 Tâm đauChương 100 Hách liên phách thiên tỉnh lạiChương 101 Thánh chỉ ban hôn, tiểu cẩn thương tâm
Buổi sáng khi Tiểu Tuyết tỉnh dậy, tuyết đã ngừng rơi, khung cảnh có phần sáng sủa hơn một chút. Nàng trở mình muốn ngồi dậy, không ngờ thân thể vừa động, cái người suốt đêm qua mê man cũng tỉnh dậy. Bốn mắt đăm đăm nhìn nhau. Hách Liên Chấn Thiên không tự chủ liếc xuống dưới, nàng da thịt trần trụi tựa vào người mình, mà trên người hắn cũng là không mảnh vải, trong lúc nhất thời đầu óc có chút hoạt động không được bình thường. Trên mặt Tiểu Tuyết lộ ra chút quẫn bách, nàng ấp úng mở miệng, lời nói có chút lộn xộn“Vương gia đừng hiểu lầm... tại hôm qua ngươi bị sốt cao... ta... ta không còn cách nào khác nên mới... mới...”Lời nói ra khỏi miệng, sắc mặt nàng đỏ bừng, vội vàng quay mặt đi. Thế nào lại là càng nói càng loạn chứ? Thật không ngờ, Hách Liên Chấn Thiên trầm mặc một lúc lâu lại đột nhiên vươn tay ôm chặt lấy nàng. Da thịt trần trụi dán sát vào nhau khiến Tiểu Tuyết giật mình, nhưng nàng còn chưa hết ngượng ngùng, bên tai đã truyền tới thanh âm nhẹ nhàng mà lạnh nhạt thản nhiên của hắn“Ta sẽ chịu trách nhiệm với nàng!”Nhất thời thân thể Tiểu Tuyết lạnh lẽo, nàng cảm giác như có một chậu nước đá dội nàng từ trên xuống dưới, dội đến cả xương cốt của nàng đều lạnh buốt. Nàng không chút do dự đẩy hắn ra, sau đó lẳng lặng đem áo khoác mặc vào từng cái từng cái rồi trầm mặt đứng dậy. Nàng quay lưng về phía hắn, giọng nói vô cùng lạnh lẽo“Dân nữ không cần vương gia phải chịu trách nhiệm! Thân thể tôn quý của vương gia, cũng không phải một dân nữ tầm thường có thể trèo cao!”Nghe thanh âm lạnh lẽo cùng lời nói quyết liệt của nàng, nội tâm Hách Liên Chấn Thiên liền trầm xuống. Hắn nhìn bóng lưng lạnh lùng của nàng, trong giọng nói không giấu được buồn bã hỏi“Lẽ nào nàng lại quan tâm đến xuất thân như vậy? Tiểu Tuyết, tại sao nàng không chịu hiểu cho ta, tại sao nàng không nhìn vào tình cảm của ta với tư cách là một nam nhân yêu nàng mà lại luôn dùng thân phận vương gia để xa cách ta? Ta yêu nàng lẽ nào là sai sao?”Thân mình Tiểu Tuyết thoáng chấn động, nàng cố gắng đè nén chuỗi cảm xúc đang dâng lên từ tận đáy lòng, thanh âm cố kìm nén lại lộ ra chút nghẹn ngào“Tình yêu không phải sai! Sai lầm chính là ta và ngài đã gặp nhau. Gia đình đế vương từ xưa vốn vô tình, ta không thể nào bức bản thân không nghĩ đến điều đó! Hơn nữa, bên cạnh ngài không phải luôn có một Trầm Hương Vĩnh sao? Nàng ta yêu ngài như vậy, vương gia cần gì phải cưỡng cầu tình cảm của ta chứ?”Đến lúc này thì trong giọng nói của Hách Liên Chấn Thiên đã không thể giấu nổi đau khổ, hắn bi thương thốt lên“Tiểu Tuyết, nàng cho rằng gặp gỡ giữa ta và nàng là sai lầm ư? Tại sao nàng lại vô tâm đến vậy? Lẽ nào nàng đã quên quãng thời gian chúng ta sống cùng nhau trên núi sao? Nàng đã quên tất cả mọi chuyện ở ngôi nhà tranh đó cùng với ta rồi sao?”Quên? Sao nàng có thể quên? Nơi đó từng có những kỉ niệm tốt đẹp giữa nàng và hắn, cũng là cái gai cắm sâu trong tâm khiến nàng đau đớn. Tại nơi đó nàng đã phát hiện ra, nam nhân nàng thật lòng đối đãi lại lừa dối nàng như vậy! Tiểu Tuyết cười nhạt, nhẹ nhàng nói từng chữ, thanh âm lại hờ hững cùng xa cách“Ta sao có thể quên? Chính tại nơi đó, ta mới phát hiện ra bản thân thật sự rất ngu ngốc, luôn đeo đuổi thứ không thuộc về mình, mới có thể bị vương gia cao cao tại thượng như ngài lừa dối, trở thành con rối bị ngài xoay trong lòng bàn tay!”Hách Liên Chấn Thiên nhìn nàng chằm chằm, kìm nén thanh âm thốt ra“Ta chưa từng lừa dối nàng!”“Ngài còn nói?” Tiểu Tuyết bỗng xoay người lại, hai mắt nàng đau đớn mở to, thanh âm cũng vô cùng bi thương “Ngài dám nói ngài không lừa dối ta sao? Vậy ngày hôm đó ở trên núi là sao? Lẽ nào là ta nhìn nhầm sao? Hai người, hai người...”Tiểu Tuyết thở dốc, mỗi lần nghĩ đến cảnh tượng đó lòng nàng lại quặn thắt. Nam nhân nàng yêu thế nhưng lại cùng nữ tử khác ở sau lưng nàng thân mật! Hách Liên Chấn Thiên nhìn nàng như vậy trong lòng hắn cũng đau buốt, hắn vội vàng mở miệng“Nàng phải nghe ta giải thích! Chuyện không phải như nàng nghĩ đâu...”Tiểu Tuyết bịt chặt tai lùi lại từng bước, nàng lắc đầu, tức giận hét lên“Ta không muốn nghe! Ta không muốn nghe!”Nước mắt không kìm được rơi xuống, Tiểu Tuyết ôm mặt ngã trên đất, nàng bi thương khóc lớn“Ta hận ngươi! Ta hận ngươi! Tại sao phải đối với ta như vậy? Tại sao?”Kiên cường như nàng, mạnh mẽ cùng lạnh lùng lúc này đều đã mất hết, cho dù bên ngoài nàng có tỏ ra cứng rắn, nhưng sâu trong nội tâm nàng vẫn chỉ là một nữ tử vì yêu mà bị tổn thương, vì yêu mà đau đớn. Hách Liên Chấn Thiên nhìn nàng ngồi trên đất khóc, trong lòng hắn như bị đoản đao đục khoét, một loại đau đớn tê tâm liệt phế dội đến khiến hắn lảo đảo. Cổ họng dâng lên một cỗ chất lỏng tanh ngọt, Hách Liên Chấn Thiên cố gắng kìm xuống, hắn ngồi xuống trước mặt nàng, rút chủy thủ đưa ra trước mặt nàng, thanh âm lành lạnh mà nhu tình vô hạn“Nếu nàng hận ta, Tiểu Tuyết, vậy để ta đem trái tim mình bồi lại cho nàng được không?”Tiểu Tuyết chợt ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ mở lớn nhìn hắn. Nùng tình mật ý sâu đậm trong mắt hắn khiến nàng chấn động, ngây ra nhìn hắn. Bàn tay Hách Liên Chấn Thiên nhẹ nhàng đem chủy thủ đặt vào tay nàng, sau đó đem mũi dao hướng về trái tim mình. Hắn thâm tình nhìn nàng nở nụ cười, thanh âm chứa đựng bao nhiêu tình cảm sâu sắc“Nếu như tình cảm của ta khiến nàng đau khổ, vậy ngay bây giờ, Tiểu Tuyết, nàng hãy trực tiếp giết chết thứ khiến nàng đau khổ ấy đi!”Hắn nhẹ nhàng nhắm mắt, thanh âm dịu dàng như khắc cốt ghi tâm“Ít nhất là như vậy, để ta mãi mãi không thể phản bội đoạn tình cảm này!”Nước mắt Tiểu Tuyết không ngừng rơi, nàng cắn chặt môi, bàn tay cầm chủy thủ bóp chặt lại trắng bệch, run lên bần bật. Thật lâu thật lâu sau, trong động chỉ còn lại tiếng nước chảy tong tong nhỏ giọt từ trần hang xuống nền đất lạnh. Hách Liên Chấn Thiên mở mắt, thâm tình nhìn nàng, hắn hơi nghiêng người tới trước, thanh chủy thủ vẫn chống đỡ tại ngực hắn nhưng hắn chẳng hề quan tâm, đôi mắt phượng lặng lẽ nhìn lại đôi mắt to đỏ ửng của nàng, thanh âm nhẹ nhàng quanh quẩn trong hang“Tại sao nàng còn không ra tay? Tiểu Tuyết, tại sao nàng còn chần chừ?”Leng keng, thanh chủy thủ rơi trên nền hang lạnh ngắt, hai tay Tiểu Tuyết ghì chặt lấy đầu, nàng nhắm chặt mắt, không ngừng lắc đầu“Ta không biết! Ta không biết! Ta không biết!...”Hách Liên Chấn Thiên cúi đầu thở dài, hắn không chút do dự vươn tay, đem cả người nàng kéo vào trong lòng mình ôm chặt, cằm hắn tựa trên hõm vai nàng, giọng nói nhẹ nhàng sâu kín, như một tiếng thở dài quanh quẩn xung quanh“Tiểu Tuyết, cơ hội chỉ đến một lần! Nàng đã bỏ lỡ nó! Vậy nên, kể từ bây giờ, cho dù nàng có dùng phương thức gì để xua đuổi, để xa lánh ta, ta cũng sẽ tuyệt đối không bao giờ bỏ cuộc! Cơ hội ta có được, ta sẽ không bao giờ bỏ lỡ giống như nàng, ta sẽ trân trọng điều đó! Cho dù là năm năm hay mười năm, thậm chí là cả cuộc đời, ta sẽ không ngừng lại, cho đến khi ta tìm được trái tim của nàng và nắm chặt lấy!”Nước mắt rơi càng nhiều, Tiểu Tuyết cúi đầu hung hăng cắn lên vai hắn. Nàng càng cắn càng hăng, thẳng đến khi trên vai hắn dấu răng đỏ tươi hiện ra, máu từ vết thương chảy xuống lớp băng trắng tạo lên vệt đỏ uốn lượn, lúc này Tiểu Tuyết mới nhả ra. Nàng hung hăng lau nước mắt, trợn tròn con ngươi đe dọa nhìn hắn, rất có bộ dạng con mèo giương nanh múa vuốt“Nhớ kĩ mấy lời chàng nói ra đó! Nếu có nửa lời dối trá, xem ta như thế nào cắn chết chàng!”Nghe nàng nói vậy, Hách Liên Chấn Thiên hiểu nàng đã tha thứ cho hắn. Tựa cằm vào vai nàng, thanh âm hắn ngập tràn thỏa mãn“Tuyết nhi, ta thực hạnh phúc!”Tiểu Tuyết trợn mắt nhìn hắn một cái, tay nàng nhẹ nhàng xoa vết máu trên dấu răng, xót xa hỏi“Vừa rồi bị ta cắn chắc chàng đau lắm nhỉ?”Hách Liên Chấn Thiên nhìn nàng cười cười“Bị cắn một cái đổi lại sự tha thứ của nàng, đau đớn một chút có đáng gì?”Nghe hắn nói vậy, Tiểu Tuyết độc ác đánh mạnh lên vết răng trên vai hắn, trừng mắt nói“Còn mạnh miệng? Ta xem có đau chết chàng luôn không!”Bị đập như vậy, Tiểu Tuyết lại chơi ác làm mạnh tay, đau nhói truyền đến khiến Hách Liên Chấn Thiên cau mày thốt lên“Đau, đau, Tuyết nhi nàng đây là trắng trợn muốn sát phu sao?”Tiểu Tuyết nhìn hắn bị đau thì có chút xót, nhưng nàng vẫn mạnh miệng nói“Chàng chết rồi thì ta mới có thể đường đường chính chính đi tìm chân mệnh thiên tử của đời mình chứ? Hừ!”Nghe nàng nói, Hách Liên Chấn Thiên lập tức phát hỏa. Hắn trừng mắt nhìn nàng, gằn giọng“Nàng- dám?”Tiểu Tuyết một bộ tiểu nhân đắc chí vênh mặt, trêu tức nhìn hắn“Cho chàng trực tiếp thử nghiệm, coi xem ta có dám không!”Sắc mặt Hách Liên Chấn Thiên trầm xuống, hai mắt phun lửa nhìn nàng chằm chằm, cười lạnh phun ra một câu“Nàng chết chắc rồi!”Nói xong không thèm để ý thương thế trên người, hắn như con sói đói nhào về phía Tiểu Tuyết, đánh cho nàng trở tay không kịp. Bị áp xuống dưới, Tiểu Tuyết không phục mãnh liệt kêu gào“Không cho phép! Chàng... không nói lí lẽ! Bá vương ngạnh thượng cung! Ấy, ấy, cẩn thận vết thương...! Hách Liên Chấn Thiên!!!”Trong động độ ấm bay lên, dịu dàng tình ý đan vào nhau hòa trong tiếng kêu la của nữ tử, nghe ra cũng có một loại phong vị cuộc sống khác biệt!Chiều xuống, Tiểu Tuyết cùng Hách Liên Chấn Thiên rốt cuộc về tới thôn. Trong mắt người dân, Hách Liên Chấn Thiên vẫn là một Vương gia bị liệt hai chân phải ngồi xe lăn, vậy nên khi về đến thôn, Tiểu Tuyết phải cố gồng người để cõng hắn. Hai người vừa xuất hiện, một cái bóng đã vội vàng lao tới. Vũ Kì quỳ một gối xuống trước mặt hai người, cung kính cúi đầu“Chủ nhân!”Không để Hách Liên Chấn Thiên mở miệng, Tiểu Tuyết đã có chút mất kiên nhẫn lên tiếng trước“Vũ Kì, mau mau đỡ vương gia nhà ngươi xuống!”Vũ Kì nhìn nàng nhăn mặt, hắn hiểu ý vội vàng đi lên đỡ Hách Liên Chấn Thiên, sau đó liền có một người đẩy xe lăn tới. Tiểu Tuyết đứng ở một bên xoa xoa bả vai, liếc mọi người một cái rồi nhấc chân định đi. Bất ngờ, một thân ảnh đi vội qua va phải nàng, Tiểu Tuyết cau mày nhìn sang, lại không ngờ thấy được Tâm Tĩnh gương mặt hoa lê đái vũ chạy tới trước mặt Hách Liên Chấn Thiên, ánh mắt ẩn tình nhìn hắn, dịu dàng lau nước mắt, gượng cười nói“Vương gia, ngài đã bình an trở lại! Tâm Tĩnh đã rất lo lắng cho ngài!”Bộ dáng cố mỉm cười trong nước mắt của nàng ta, cố ra vẻ quật cường nhưng thực chất là ra vẻ yếu đuối, quả thực là chọc người thương. Nếu như là nam nhân bình thường, khi nhìn thấy bộ dạng này của nàng tâm đều sẽ mềm nhũn, tùy ý để mĩ nhân tựa vào lồng ngực mình. Hách Liên Chấn Thiên trong mắt không nổi lên gợn sóng, hắn hơi liếc nhìn bóng lưng Tiểu Tuyết đứng cách đó không xa, mỉm cười ôn hòa nhìn Tâm Tĩnh“Đa tạ cô nương quan tâm! Đã để mọi người vì bổn vương lo lắng, bổn vương ở đây tạ lỗi với mọi người!”Trong lời nói chứa đựng ý cự tuyệt người đến gần, xa cách mà không mất đi vẻ ôn hòa. Tiểu Tuyết không nán lại đó lâu, nàng đi loanh quanh trong thôn tìm Cổ Tương Liên. Lúc ra đến ngoài thôn, lại bất ngờ thấy hắn ngồi một mình bên dòng sông uống rượu. Tiểu Tuyết tới gần, hắn quay đầu lại, thấy là nàng tới, Cổ Tương Liên nở nụ cười có chút méo mó“Tiểu Tuyết, là ngươi a?”Tiểu Tuyết đi tới ngồi xuống, nàng nhìn hắn cau mày hỏi“Sao ngươi lại thành ra cái bộ dạng này?”Cổ Tương Liên cười nhạt, tiếp tục ngửa cổ uống rượu, hồi lâu sau mới đáp“Tiểu Tuyết, ngươi thấy ta có phải rất ngốc không?”Tiểu Tuyết lờ mờ đoán ra được lí do hắn biến thành như vậy, nhưng nàng không có tâm tư đi hỏi dò, chỉ im lặng chờ nghe hắn nói tiếp. Quả nhiên chỉ một lúc sau, Cổ Tương Liên lại nói tiếp“Từ lúc gặp Tiểu Cẩn, ta đã rất có hảo cảm với nàng ấy. Sau đó tiếp xúc với nàng càng nhiều, ta nhận ra mình thực ra rất thích nàng. Thích được bên cạnh nàng, thích nụ cười của nàng, thích tính cách vô tư không câu nệ của nàng, ta cơ hồ mỗi ngày đều nhớ tới nàng ấy. Nhưng ngươi biết không Tiểu Tuyết? Lúc ta đem tình cảm của mình thổ lộ, nhưng nàng lại nói rằng, nàng chỉ coi ta là bằng hữu, bằng hữu tốt nhất của nàng! Ngươi hiểu điều đó có ý nghĩa gì không? Chính là giữa chúng ta, vĩnh viễn sẽ không tồn tại thứ tình cảm kia! Ngươi nói xem ta có ngu ngốc không?”Tiểu Tuyết không chút do dự gật đầu“Có!”Cổ Tương Liên ngạc nhiên nhìn nàng, Tiểu Tuyết lại nói tiếp“Ngươi xác thực là vô cùng ngu ngốc! Không phải chỉ là một lời cự tuyệt thôi sao, ngươi lại tự biến bản thân thành như vậy! Ngươi tự soi vào trong nước xem lúc này mình thảm hại đến mức nào? Ngươi nghĩ ngươi như vậy thì Tiểu Cẩn sẽ thích ngươi sao? Không hề! Nàng sẽ khinh thường ngươi! Nếu ngươi không muốn nửa đời sau đều bị nàng xem thường thì mau đứng dậy xốc lại tinh thần! Làm bằng hữu có gì không tốt? Làm bằng hữu cũng chính là một cơ hội, ai biết được sau này sẽ có chuyện gì xảy ra?”Cổ Tương Liên há hốc miệng nhìn nàng, nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng, một đạo thân ảnh đã xuất hiện ngay trước mặt hai người. Vũ Kì cúi người, cung kính nói với Tiểu Tuyết“Tiểu thư, Vương gia cho mời!”Tiểu Tuyết gật đầu, nàng liếc Cổ Tương Liên một cái, nói“Ngươi hãy suy nghĩ lời của ta cho thỏa đáng, đừng tự hành hạ chính mình!”Nói rồi nàng quay người, cùng Vũ Kì rời đi. Một lúc lâu sau, chỉ nghe thanh âm loảng xoảng, bình rượu trên tay bị Cổ Tương Liên ném vỡ, hắn ngửa đầu cười to, giống như muốn đem toàn bộ tâm tình lúc này gửi vào tiếng cười, để gió đem tất cả bay xa, vĩnh viễn không quay lại không thấy Quái Độc Tiên ở trong thôn, Tiểu Tuyết không cách nào đành phải quay trở về thành phủ Ung Châu trước. Người trong thôn đưa tiễn bọn họ đến tận ngoài thôn, còn lưu luyến ở lại vẫy tay cho đến khi xe ngựa đi khuất. Trước đó không lâu, những người được chữa khỏi bệnh đã khăn gói quay trở lại thành, bắt đầu lại cuộc sống, lúc này thành phủ Ung Châu đang dần lấy lại vẻ phồn vinh như xưa. Ngồi trên xe ngựa, Tiểu Tuyết đóng nắp hộp sơ cứu lại, sau đó giúp Hách Liên Chấn Thiên mặc vào áo khoác. Xong xuôi, Hách Liên Chấn Thiên lại vươn tay ra ôm nàng vào lòng, hai người dựa vào nhau như vậy, có một loại không khí vô cùng hài hòa mà ấm áp. Hách Liên Chấn Thiên hai tay ôm chặt nàng, hắn dịu dàng cọ cọ tóc nàng, thanh âm ôn nhuận vang lên“Đợi khi nào về kinh, ta sẽ vào cung cầu xin mẫu hậu, sớm ngày đem nàng cưới vào cửa chính Tứ vương phủ!”Nghe vậy, Tiểu Tuyết lập tức ngồi thẳng dậy, nàng không chút do dự liền từ chối“Không được!”Chân mày Hách Liên Chấn Thiên chợt cau lại“Tại sao không được? Tuyết nhi, lẽ nào nàng vẫn chưa chịu tha thứ cho ta?”Tiểu Tuyết đoán ra tâm trạng hắn đang khẩn trương, nàng nhẹ nhàng vỗ vỗ bàn tay hắn, dịu dàng nói“Không, ta tha thứ cho chàng, nhưng đây chưa phải lúc để chúng ta công khai quan hệ! Chấn Thiên, thân phận của bọn ta bây giờ là bí mật, Nhan Tử Khuynh, Lâm Y Tuyết, Vân Cẩn Cẩn, cả ba người đều là nam nhân. Chàng nghĩ Thái hậu sẽ chấp nhận một nam nhân vào cửa làm con dâu bà ư?”“Nhưng các nàng...”Tiểu Tuyết mỉm cười nhìn hắn“Đúng vậy, bọn ta là nữ nhân, nhưng nữ nhân có xuất thân không rõ cùng không có chút địa vị gì cũng sẽ không vào nổi mắt Thái hậu, ta hy vọng chàng có thể chờ ta! Sớm muộn gì, Chấn Thiên, ta cũng sẽ dùng một thân phận tương xứng, đường đường chính chính trở thành Vương phi của chàng!”Trái tim Hách Liên Chấn Thiên vốn đang treo cao lúc này đã hạ xuống, hắn siết chặt tay lại, cúi đầu dịu dàng hôn nàng. Không khí trong xe có chút ám muội, Hách Liên Chấn Thiên hôn đã rồi mới buông ra, hắn tựa vào đôi môi bị hôn có chút sưng đỏ của nàng, dịu giọng thì thầm“Ta đợi nàng!”Xe ngựa rất nhanh đã trở về thành phủ, Vũ Kì đem xe lăn ra rồi đỡ Hách Liên Chấn Thiên trên xe ngựa xuống. Tiểu Tuyết giúp đẩy hắn vào trong phủ. Thành chủ đại nhân cùng gia quyến đã sớm chờ đầy ở cửa, vừa thấy bọn họ đã vội vàng hành lễ“Tham kiến Vương gia!”Hách Liên Chấn Thiên vẫn giữ vẻ ôn hòa nhìn bọn họ“Thành chủ đại nhân mau bình thân! Không cần đa lễ!”Thành chủ cùng gia quyến đều đứng dậy, thành chủ đại nhân niềm nở tiến lên nói“Trong thành sớm đã chuẩn bị nghênh đón Vương gia, mời Vương gia di giá!”Ba người đi vào thành phủ, liền có hạ nhân đi lên đón, Tiểu Tuyết quay trở về phòng của mình. Vừa mở cửa ra, đập vào mắt chính là cảnh tượng này đây Trên đất vất đầy xương xẩu, thức ăn thừa, bình rượu lăn lóc, Tiểu Cẩn ngồi trên bàn, đang ra sức ngốn thức ăn, phảng phất giống như nàng đã bị bỏ đói suốt cả tuần trời. Thấy Tiểu Tuyết đi vào, Tiểu Cẩn cũng chỉ hơi ngẩng đầu, liếc mắt nhìn nàng một cái, sau đó lại cúi xuống tiếp tục ngốn ngấu. Tiểu Tuyết khoanh tay đứng ở cửa, nàng nhìn bộ dạng ma đói của Tiểu Cẩn, khinh thường hỏi một câu“Mấy ngày qua không có ai cho ngươi ăn hay sao?”Tiểu Cẩn ngẩng lên lườm nàng một cái, tay cầm một cái đùi gà chỉ vào nàng, i i a a một hồi, sau đó lại tiếp tục cho đùi gà vào miệng gặm. Nói ra cũng là một hồi chuyện cười. Tiểu Cẩn ở trên núi bắn trúng chân Ngũ vương gia, thế là từ đó đến giờ bị hắn đeo bám không tha. Lúc còn ở thôn, nàng ngày ngày ba bữa hầu hạ hắn ăn cơm, lại hầu hạ hắn thay thuốc ở chân, rồi còn bị hắn bắt ngồi canh cho hắn ngủ. Đến lúc trở lại thành phủ này, số phận của nàng cũng chẳng bớt bi thảm hơn là bao. Thành phủ nhiều người hầu như vậy nhưng hắn chỉ luôn kêu nàng tới. Rốt cuộc là nàng đã tạo nghiệt gì mà lại luôn gặp cái ôn thần này chứ? Tiểu Tuyết cau mày định lên tiếng giáo huấn tướng ăn của nàng, nhưng lúc này từ xa truyền tới tiếng bước chân, Tiểu Cẩn lập tức bỏ đống đồ ăn trong tay xuống, nàng vác cái bụng no căng leo tót lên giường trùm chăn kín mít, không động đậy. Từ bên ngoài truyền tới thanh âm nam tử“Tiểu Cẩn, vương gia gọi!”Tiểu Cẩn đang nằm trên giường đột nhiên quay đầu lại nhìn Tiểu Tuyết, hoa chân múa tay một hồi, trợn mắt dùng khẩu âm nói chuyện, sau đó lại cuốn chăn nằm lăn vào bên trong. Tiểu Tuyết dở khóc dở cười nhìn nàng, bất đắc dĩ đành đi ra mở cửa. Ánh vào mi mắt là một nam nhân gương mặt tuấn tú đẹp mắt, toàn thân trên dưới hắc y đứng chờ ngoài cửa. Nội tâm Tiểu Tuyết cảm thán. Rốt cuộc Tiểu Cẩn chọc phải đại nhân vật như thế nào mà nam nhân đẹp mắt như vậy cũng tình nguyện bỏ qua? Nàng mỉm cười nhìn nam nhân đẹp trai, hơi nhích qua một chút, vừa vặn để hắn thấy toàn cảnh bừa bãi bên trong, sau đó mới nói“Tiểu Cẩn nàng ấy ăn nhiều quá nên bị bội thực, hiện tại không thể tới được, mong Vô thị vệ có thể quay về thông báo Vương gia một tiếng.”Vô thị vệ trong mắt thoáng qua ý cười, hắn gật đầu đáp“Vậy, đã làm phiền cô nương! Tại hạ cáo lui!”Tiểu Tuyết gật đầu, sau đó đóng cửa quay vào phòng. Nhìn Tiểu Cẩn ở trên giường lăn qua lộn lại, Tiểu Tuyết bật cười. Nàng ngồi xuống mép giường, vươn ngón tay chọt chọt mấy cái lên người Tiểu Cẩn, giọng điệu trêu tức hỏi“Sao vậy a? Ngũ vương gia rốt cuộc đã hạ sát chiêu rồi sao? Như thế nào lại khiến ngươi ngay cả mĩ nam cũng không thèm nhìn?”Tiểu Cẩn hất cái chăn ra, nàng ngồi trên giường bi thương gần chết, miệng méo xệch khổ sở kể lể“Tiểu Tuyết, ngươi về rồi thì mau cứu ta đi, cái kẻ kia Ngũ vương gia, ta chịu hắn hết nổi rồi!”Tiểu Tuyết buồn cười nhìn nàng“Sao ngươi không trở lại làm phó tướng quân Vân Cẩn Cẩn? Như vậy thì hai người chẳng phải sẽ không có quan hệ gì nữa sao?”Nghe vậy, Tiểu Cẩn ngơ mất một lúc. Lát sau, nàng vỗ đầu mình một cái, giống như nghiệm ra thốt lên“Đúng nha, sao ta lại không nghĩ ra nhỉ? Tiểu Tuyết, ngươi đúng là thiên tài!”Tiểu Tuyết dở khóc dở cười nhìn nàng, người này sao lại có thể ngây thơ đến vậy chứ? Nhưng bất quá nàng vẫn có thắc mắc“Nhưng này Tiểu Cẩn, có một chuyện đến giờ ta vẫn không hiểu! Tại sao Hách Liên Vân Thiên lại không mảy may nghi ngờ thân phận của ngươi?”“Hả?” Tiểu Cẩn lại ngơ ra.“Thời gian lâu như vậy phó tướng quân Vân Cẩn Cẩn lại giống như biến mất, trong khi đó từ đâu lại nhảy ra một nữ tử không rõ lai lịch cũng tên Vân Cẩn Cẩn, tại sao Hách Liên Vân Thiên lại không nghi ngờ? Tuy rằng ta đã tuyên bố ngươi là phụ tá của ta, nhưng chỉ như vậy thì không đủ sức thuyết phục!”“À...” Tiểu Cẩn lúc này mới hiểu ra, nàng ngồi khoanh chân trên giường, bắt đầu giảng giải “ Cái này cũng không tính là cái gì quá khó hiểu, đúng vậy vô cùng dễ hiểu, chính là ta đã tính toán hết thảy từ trước. Trước khi viết thư cho ngươi, ta đã nói chuyện với Hách Liên Vân Thiên, ta nói với hắn ta muốn đến khu cách li để chăm sóc người bệnh, vậy là được hắn ân chuẩn. Sau đó ngươi đến đây thì ta lập tức lên đường, nhưng là ta không có thật sự đến khu cách li mà là tạm thời nấp đi. Sau đó thì lấy thân phận nữ tử xuất hiện trước mặt mọi người! Ta da, thấy ta thông minh không?”Có lẽ Tiểu Tuyết cũng không ngờ đến Tiểu Cẩn lại có thể suy nghĩ thấu đáo đến vậy, trong lúc nhất thời có chút ngây người. Nhưng chỉ lát sau nàng liền trở về trạng thái bình thường, gật đầu nói“Ừm, xác thực đúng!”Tiểu Cẩn cười đến mặt mày nở hoa!Lấy lí do bị bội thực, Tiểu Cẩn may mắn tránh được một kiếp, không phải đi hầu hạ Hách Liên Vân Thiên. Lúc trèo tường trốn ra khỏi thành phủ, miệng nàng vẫn không ngừng nhắc nhở Tiểu Tuyết“Ngươi nhớ nha, nếu con heo họ Hách Liên kia mà có hỏi đến ta thì nhớ nói là ta trở về tái ngộ người thân, vĩnh viễn không có quay lại, kêu hắn đừng vì quá nhớ nhung ta mà sinh bệnh thì oan cho ta lắm...”Tiểu Cẩn còn lảm nhảm liên hồi, Tiểu Tuyết đã leo lên bờ tường, nàng một tay ấn mặt Tiểu Cẩn xuống dưới, gật đầu như giã tỏi“Rồi, rồi, Tiểu Cẩn cô nương có thể yên tâm mà đi rồi!”Tiểu Cẩn đi đi hai bước, quay đầu nhìn Tiểu Tuyết một cái, sau đó đi hai bước, lại quay đầu liếc nhìn nàng một cái nữa, rồi rút ra cái khăn bên hông, chấm chấm hai giọt nước mắt không có ở khóe mắt, vẻ mặt bi thương vẫy vẫy khăn khiến khóe miệng Tiểu Tuyết mãnh liệt co rút“Cũng chẳng phải sinh ly tử biệt gì, ngươi có cần phải ra vẻ đau khổ như vậy không?”Lằng nhằng mãi Tiểu Cẩn mới chịu rời đi, Tiểu Tuyết sau đó cũng về phòng. Sáng hôm sau, Hách Liên Vân Thiên đang hí hửng nằm trên tháp ăn trái cây chờ người đến hầu hạ, khóe mắt liếc về phía cái chân bị thương của mình, Hách Liên vương gia bỗng ngửa đầu cười to, có lẽ là do cười quá hăng nên bị sặc hoa quả trong miệng, Hách Liên ngũ vương gia mãnh liệt ho khan. Nào ngờ,...“Vương gia, Vân cô nương từ đêm qua đã rời đi rồi! Lâm cô nương nhờ thuộc hạ về báo cáo lại với Vương gia, Vân cô nương sẽ không quay lại nữa, mong Vương gia tự bảo trọng!”“Phụt...” Ngụm trà vừa vào miệng đã bị Ngũ vương gia phun ra ngoài ngay lập tức. Sắc mặt Ngũ vương gia không đổi, Vô Tung tiến lên một bước, cầm khăn tay cẩn thận lau miệng cho hắn. Chớp chớp mắt mấy cái, Ngũ vương gia mới mở miệng“Phái người đuổi theo, bằng mọi giá phải bắt được nữ nhân đó về cho bổn vương!”Vô Ảnh, Vô Tung hai mặt nhìn nhau, trong lòng thầm hiểu Vương gia phen này giận rồi!Hai ngày sau, trước cửa thành phủ xuất hiện một người một ngựa. Tiểu Cẩn tút tát lại từ đầu đến chân, lúc này chính là một tiểu công tử phong thái ngời ngời đứng ở trước cửa thành phủ nhe răng cười. Thủ vệ canh cửa dĩ nhiên là nhận ra nàng, nên Tiểu Cẩn vào thành phủ không chút khó khăn. Nào ngờ lúc đang trên đường về phòng, nơi đoạn ngoặt lại cùng Hách Liên Vân Thiên nghênh diện gặp mặt. Hách Liên Vân Thiên thần sắc có chút mệt mỏi, nhìn hắn bước đi có chút không tự nhiên, Tiểu Cẩn rất có thâm ý liếc mắt nhìn cái chân của hắn một cái. Mỗ nam tự nhiên gặp lại, có lẽ là không ngờ được sẽ gặp nhau, nhất thời lại không biết nói gì! Mỗ nữ ngược lại cười tươi như hoa nở, hai mắt mị mị nhìn không thấy đâu là trời đất, che miệng cười duyên“Vương gia, thật lâu không thấy, đương nhiên, hạ quan cũng thật lòng hy vọng là sau này tốt nhất không cần gặp nhau!”Nói xong, tiếp tục cười duyên đi lướt qua Hách Liên Vân Thiên rời đi. Mỗ vương gia sắc mặt xanh mét, thầm hít một hơi, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi. Trong lòng lại thầm nhủ, bản vương gia là người rộng lượng không thèm chấp nhặt với ngươi!Hung hăng hít vào thở ra, hắn dùng thanh âm không chút phập phồng hỏi Vô Ảnh đang đi đằng sau“Đã có tin tức gì chưa?”Vô Ảnh quỳ một gối, cúi đầu đáp“Thuộc hạ bất tài, mong Vương gia trách phạt!”Hai nắm tay hắn vô thức siết chặt lại rồi buông lỏng, Hách Liên Vân Thiên ngẩng đầu nhìn trời, nội tâm lại như tơ vò. Rốt cuộc thì, cái nữ nhân đáng chết kia đang ở đâu được chứ?
truyện xuyên qua thời không gặp chân mệnh thiên tử